Đến Lai Châu đi " Siêu thị " Séo Lèng

23/03/2015

    Ngày nào cũng vậy, sáng sớm tinh mơ khi sương núi chưa tan, chị Hà Thị Yến, người dân tộc Mông ở bản Séo Lèng, xã Phìn Hồ, huyện Sìn Hồ (Lai Châu) lại rục rịch chuẩn bị nông sản do gia đình làm được mang ra “siêu thị” bán. Năm nay, dưa mèo (một loại dưa của người dân tộc Mông) của nhà được mùa nên ngày ngày chị mang đến đây cả bao tải dưa. Chị Yến cho biết mình đã bán ở đây được hơn 3 năm và nhờ có dãy hàng này mà gia đình chị có thêm “đồng ra, đồng vào”, thêm thu nhập để trang trải cho cuộc sống.

    Ở “siêu thị”, hàng hóa được bà con bày biện trên những phiến đá tảng to. Đá được xếp so le khá chắc chắn và gọn gàng. “Siêu thị” có những dãy hàng là những lều quán được dựng từ những miếng vải bạt cũ phủ lên các khung cây gỗ bện vào nhau đơn sơ đủ để che nắng, che mưa. Những mặt hàng được bán ở “siêu thị” vùng cao này cũng khá phong phú và đều là những nông sản nào núi rừng, là những món hàng sạch do chính đồng bào dân tộc lên rừng thu hái và làm ra. Tùy theo từng mùa, du khách qua đường có thể tìm thấy ngô, mật ong, mộc nhĩ, dưa mèo, nấm hương, gạo nương và các loại rau, đặc biệt là rau rừng. Giá cả do vậy cũng rất hợp túi tiền và người mua có thể thỏa sức mặc cả. Nếu không vừa ý, sẽ không có những ánh mắt lườm, những câu chửi thề như ở nhiều chợ khác mà khách chỉ nhận được những nụ cười chân phương của đồng bào và cụm từ “chi pâu, chi pâu è” (không biết, không biết đâu).

Điều đặc biệt là bà con người dân tộc “kinh doanh” ở đây không quan trọng việc bán được nhiều hay ít, có lãi nhiều hay không. Với họ nếu không bán được hàng thì mang nông sản về cho gia đình. Bởi vậy mà đến chợ có thể thấy rất nhiều hình ảnh chị em phụ nữ vừa bán hàng vừa chăm chú thêu thùa. Và nếu có ai “đắt khách” hết hàng sớm thì cũng thường nán lại chợ đến chiều tối để đợi bạn cùng về, cũng bởi với họ, ở “siêu thị” vui hơn nhiều so với ở nhà và có cơ hội trao đổi kinh nghiệm thêu thùa may vá những mẫu thêu đẹp.

    Chị Lý Thị Khiết, người dân tộc Mông ở bản Séo Lèng, xã Phìn Hồ (huyện Sìn Hồ) cho biết: nhà có một ít ngô nên mang bán. Ngày nào tôi cũng ra đây ngồi đến chiều tối mới về. Vào những dịp mùa, đông khách mua thì mỗi ngày chị Khiết cũng kiếm được trên dưới trăm nghìn. Theo những hộ dân ở quanh đây, mùa làm lúa, làm nương thì “siêu thị” thường vắng người bán nhưng mùa thu hoạch nông sản thì bà con dọn ra bán rất đông và rất sớm. Có những hôm ngồi dài chạy dọc ven đường đến mấy chục mét, chị em phụ nữ ai ai cũng mặc áo váy dân tộc Mông trông rất thích mắt. Họ ví “siêu thị” như sợi chỉ đỏ đan vào nền xanh của núi rừng hùng vĩ khi quan sát từ xa.

    Do “siêu thị” Séo Lèng nằm trên cung đường từ thành phố Lai Châu đến trung tâm huyện Sìn Hồ nên hàng ngày có rất nhiều lượt phương tiện đi qua, nhiều người thậm chí đã trở thành khách quen của “siêu thị”, giá cả từ đó mà “hữu nghị” hơn. Chị Tẩn Thị Mỷ, người dân thị trấn Sìn Hồ, huyện Sìn Hồ (Lai Châu) cho biết: “Con tôi học trường Dân tộc nội trú tỉnh nên cuối tuần tôi thường ra thăm cháu. Qua chỗ này thấy bà con bán nhiều nông sản vừa rẻ mà dễ lựa chọn. Xuống thăm cháu tôi thường mua cho nó một ít hàng ở đây để nấu nướng đảm bảo. Nhiều dịp bạn bè, anh em ở nhà nhờ mua nông sản khi biết tôi đi qua đây. Có những lúc tôi mua đến năm, sáu trăm nghìn tiền rau, củ, quả cho bà con”.

Ai đến với “siêu thị” Séo Lèng cũng đều có thể cảm nhận được nhiều nét đẹp văn hóa đặc trưng ẩn chứa trong đó, rất mộc mạc, giản dị như con người đồng bào vùng cao Tây bắc.

                                                                                                                                                                                                           

                                                                                                                                                                                                     Chanh Nguyễn

 

Danh mục