Về thăm Xuân Sơn một ngày tháng 5

05/05/2017

Vượt qua quãng đường khoảng 120km, chúng tôi đã chạm cửa rừng, trước mắt là những hàng cây xanh bạt ngàn một màu tươi mát. Với vẻ đẹp hoang sơ, hấp dẫn của núi rừng và những nỗ lực không ngừng của con người Phú Thọ, Vườn quốc gia Xuân Sơn đã trở thành một trong những điểm đến không thể bỏ qua, nhất là với dân du lịch "bụi" thích khám phá vào dịp cuối tuần như chúng tôi.

Hằng ngày, vẫn có rất nhiều du khách đạp xe trên các cung đường Xuân Sơn để trải nghiệm thiên nhiên hấp dẫn.

Bước chân vào rừng được khoảng trăm mét, chúng tôi đã thực sự choáng ngợp trước vẻ đẹp của cảnh quan núi rừng hoang sơ, kỳ vĩ. Những tán lá tầng tầng, lớp lớp ngút ngát một màu xanh làm cho không khí tại một miền quê vốn đã trong lành lại càng trở nên tinh khiết hơn.

Chúng tôi có dịp tận hưởng nhiều hơn một ngày trọn vẹn tại Xuân Sơn và ấn tượng với nét đặc trưng thời tiết 4 mùa ở đây: buổi sáng mát mẻ của mùa Xuân, buổi trưa ấm áp của mùa Hè, buổi chiều hiu hiu như mùa Thu, buổi tối trời se lạnh đặc trưng của mùa Đông.

Hình ảnh quen thuộc khiến nhiều người chợt nhớ về một vùng quê nghèo

Phải chăng, đây cũng chính là một trong những lợi thế khiến Xuân Sơn đẩy nhanh hơn nữa trong sự phát triển du lịch sinh thái, du lịch nghỉ dưỡng? Cùng với sức hấp dẫn của hệ động thực vật phong phú, về với Vườn quốc gia Xuân Sơn, chúng tôi có dịp trải nghiệm nhiều hơn nữa những cảnh quan thiên nhiên kỳ thú nơi đây.

Nằm trong quần thể Vườn Quốc Gia Xuân Sơn có ba đỉnh núi cao trên 1.000m là: núi Voi, núi Ten và núi Cẩn, cùng với hàng trăm hang động, sông suối như suối Lấp, suối Thang và nhiều thác nước có độ cao trên 50m, che phủ hốc đá, bao quanh các hang động.

Một số bạn trẻ "thích xê dịch" lựa chọn Vườn quốc gia Xuân Sơn là điểm đến trong những hè oi bức này.

Bởi vậy, dù là đứng giữa khung cảnh thiên nhiên thơ mộng và kì vĩ đó, tâm hồn chúng tôi dường như đôi lúc cũng “lặng” đi để lắng nghe bản tình ca của rừng già, gió, nước và đá…

Đoàn chúng tôi tiếp tục di chuyển về các bản làng của người dân tộc thiểu số bản địa. Chúng tôi hết sức bất ngờ bởi cuộc sống của những người dân trong bản còn vô cùng hoang sơ, chủ yếu mang tính tự cung, tự cấp, do đường xá đi lại xa xôi, hiểm trở.

Họ sinh sống chủ yếu bằng nghề trồng lúa, ngô, sắn và nuôi lợn. Đặc biệt, cách nuôi lợn của người Dao được cho là rất độc đáo, thể hiện nét văn hóa đặc trưng của đồng bào dân tộc sống trong vùng lõi vườn quốc gia Xuân Sơn.

Lợn được thả rông vào rừng tự kiếm cây lá làm thức ăn, làm ổ đẻ con nên thịt của chúng thơm như thịt lợn rừng và chứa nhiều chất dinh dưỡng rất tốt cho sức khỏe….

Kết thúc chuỗi ngày rong chơi, chúng tôi tạm chia tay núi rừng, chia tay người dân bản làng và men theo con đường nhỏ bạt ngàn rừng chè để về với thủ đô. Dừng chân bên dòng suối nhỏ ven đường, chúng tôi có cảm giác được thư thái biết bao sau chuỗi ngày rời xa ồn ào và khói bụi của phố thị. Tất cả chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một vùng quê yên bình.

Nguồn: Thanh Huyền - thuonghieuvaphapluat.vn

Danh mục