Mường Mít một chuyến đi

01/12/2014

Từ trung tâm thị trấn Than Uyên đến Mường Mít khoảng hơn 14km. Vượt qua những cung đường ngoằn nghoèo, những cua tay áo và những ngọn đồi cao giữa cánh rừng xanh mướt cây cối chúng tôi đến gần hơn với Mường Mít. Dọc đường, những loài cây, loài hoa rừng tỏa hương thơm ngát. Tôi không khỏi trầm trồ trước những tán cây lớn đang trổ hoa màu tím nhạt, phớt hồng, khiến cho cả khu rừng khoác lên mình một vẻ đẹp lãng mạn dịu dàng. Những rừng thông phía ngoài gần thị trấn đang đậu quả, những chùm quả thông tròn nhỏ màu xanh thẫm đang nhô lên xinh xắn. Càng vào phía trong, rừng thông càng tỏa ra một mùi nhựa thơm ngây ngất. Nhưng những rừng thông phía trong vẫn còn đang trổ hoa, những bông hoa thông đang nhú lên như những ngón tay màu vàng nhạt vẫy vẫy như chào đón du khách.

          Vào sâu hơn nữa, chúng tôi có cảm giác thân thiết đến nao lòng khi ngắm những ngôi nhà nhỏ bên đường, lẫn trong nương ngô đang mùa trổ bông, và trên những mỏm đồi cao, bên những vạt chuối xanh thẫm cũng có những ngôi nhà xinh xắn khiến chúng tôi nghĩ tới bài hát Chuyện tình thảo nguyên, và trong đoàn chúng tôi đã có người ngâm nga câu hát "Chiều chiều người em gái vẫn đi trên thảo nguyên xanh..."

 Mường Mít đón chúng tôi bằng những bãi ngô, nương ngô đang vào hạt. Cả cánh bãi xanh mướt ngô đang trổ bông, những chùm hoa nâu nâu đung đưa theo gió như gọi về một mùa ngô vàng trĩu hạt của mảnh đất này.

          Mường Mít là vùng ngập của thủy điện Bản Chát. Đầu mùa mưa, công trình thủy điện Bản Chát xả lũ sớm nên đầu nguồn cạn nước. Bạn có thể thỏa thuê nhìn bãi bồi xanh mướt với lạc, ngô và những vạt lúa chín. Bản mường đang gặt rộ, mùi thơm của rơm mới hòa với mùi cây lá của núi rừng tạo nên một mùi vị xao xuyến đến kì lạ. Lang thang trên con đường bản Mường, chúng tôi hỏi mua ngô nếp ở một vườn ngô nhỏ. Nụ cười hồn hậu của em gái Thái khiến tôi thấy thân thiện và gần gũi, em bảo "Cô thích thì cháu hái cho cô mấy bắp thôi, không bán đâu!". Vị ngô non quyến rũ khiến chúng tôi không ngần ngại xin ngô về nướng. Bếp nhà sàn đỏ lửa đang chuẩn bị bữa trưa cho cả đoàn, nồi xôi tím đang tỏa hương nhưng màu than đỏ hồng của bếp lửa mới là thứ chúng tôi đang hướng đến. Ngô vừa hái, xiên que nướng trên than hồng quả là một thú vui không gì bằng. Trong khi chờ bữa trưa, chúng tôi vừa thổi than, vừa xoay bắp ngô cho chín đều và cuối cùng là thưởng thức. Cái vị ngọt của sữa ngô non thấm đến tận ruột, vừa thổi vừa ăn, xuýt xoa vì nóng mới thấy hết cái thú vị của nó. Chúng tôi nhìn những vệt nhọ trên má bạn bè, những đôi tay lem bụi than mà phì cười và trêu nhau : "ăn ngô thui nên nhọ má kìa"!

          Bữa cơm bản nhỏ đầm ấm và vui náo nức. Cả đoàn chờ đợi giây phút được thưởng thức ẩm thực địa phương này đây! Những món ăn giản dị, dân dã mà ngon đến lạ. Những món vịt, cá  vẫn ăn hàng ngày qua bàn tay chế biến khéo léo của bà con người Thái ở đây đã thành những món rất ngon. Nào nộm măng, nộm rau sắn, vịt xào xả, cháo vịt, cá nướng...Ai cũng thử mỗi món một chút để thưởng thức hương vị của núi rừng rồi sau đó thoải mái ăn những món hợp khẩu vị của mình. Những coóng khẩu đầy xôi tím, cái màu tím nhạt huyền ảo và vị thơm nếp mới khiến ta không thể không nắm một nắm xôi và từ từ nhấm nháp vị ngọt ngào của ruộng bãi Mường Mít đã thấm vào từng hạt. Cơn mưa nhỏ giữa trưa bản Mường như giữ khách...Một chút rượu làm cho má ai ửng hồng và những cái nắm tay thật chặt làm cho tâm hồn mỗi người hôm nay về Mường Mít thêm xao xuyến bâng khuâng...

          Trong khi ăn cơm, tôi cũng không rời mắt khỏi khung cửi. Bởi ngay từ lúc vừa bước chân lên nhà sàn, tôi đã thấy một sa quay sợi và một khung cử có tấm vải thổ cẩm đang dệt dở. Tôi tự nhủ sẽ phải chụp được ảnh người phụ nữ Thái dệt vải nên khi ăn cơm xong, tôi động viên chị chủ nhà ngồi vào khung cửi để dệt cho tôi chụp ảnh. Người phụ nữ Thái đen, tằng cẩu trên đầu, bẽn lẽn ngại ngùng mãi rồi cũng nghe theo lời tôi. Chị nhẹ nhàng ngồi vào khung cửi, đôi tay tỉ mỉ mà thoăn thoắt đưa từng thoi sợi khiến tôi ngắm hoài không chán, vẻ đẹp dịu dàng, chân chất của núi rừng là đây, nó hiện lên từ những hình ảnh rất đỗi quen thuộc thế này trong mỗi ngôi nhà người Thái của xứ sở này. Tấm vải dưới tay người phụ nữ Thái càng hiện lên rõ nét thì tình cảm quyến luyến với Mường Mít cũng càng dâng đầy trong lòng tôi...

          Một ngày. Chỉ một ngày, khoảng thời gian ấy chưa đủ để tôi khám phá hết những vẻ đẹp của Mường Mít nhưng những tình cảm nồng hậu, chân chất mà Mường Mít mang đến sẽ khiến tôi không bao giờ quên. Hẹn bạn nhé, sẽ gặp lại ở Mường Mít một ngày gần nhất, khi nước hồ thủy điện dâng đầy, chúng ta sẽ đưa nhau ngao du mặt hồ cùng những câu hát dân ca, những câu hát về cuộc sống mới, về bản sắc của một xứ Thái nồng nàn...

 

 

                                                                                                                                                                                                                                        Đinh Hồng Nhung – Khu 10 - thị trấn Than Uyên- Lai Châu

 

Danh mục